Hung Vuong Network

Chào mừng khách quý ( Đăng nhập | Đăng ký )



Lời xin lỗi đến các thầy cô trường Hùng Vương.
Trong thời gian qua, do sự quản lý lỏng lẻo của đội ngũ Smod-Mod của diễn đàn nên đã để xảy ra tình trạng một số thành viên thông qua diễn đàn để nói xấu, chỉ trích các thầy cô, gây ảnh hưởng đến uy tín của các thầy cô cũng như nhà trường. Ban Quản Trị diễn đàn Hùng Vương Network xin nhận lỗi với toàn thể các thầy cô và tiến hành giải quyết vấn đề này. Mong các thầy cô vui lòng lượng thứ cho sự sơ sót này của tất cả chúng em. Về phía diễn đàn, Ban Quản Trị sẽ tiến hành giải quyết triệt để vấn đề này trong thời gian tới và không để xảy ra tình trạng tương tự.
Xin chúc các thầy cô mạnh khỏe và vững tin trên con đường giảng dạy của mình.
Thay mặt toàn thể Ban Quản Trị
Càfê không đường

> ••¤(`×[¤ Văn là một góc của tâm hồn ¤]×´)¤••

 
Reply to this topicStart new topic
> Minh Nhật - Khủng bố một thời của HHT
BlueBlue
bài viết Feb 12 2006, 12:58 PM
Gửi vào: #1

Mới vô à!
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 14
Điểm| 0
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 1,800

Cảnh cáo: (0%) -----


Nhân dịp Valentine sắp đến mình rất rất muốn giới thiệu với mọi người một nhân vật đã từng làm mưa làm gió báo Hoa Học Trò trong những năm 03- 04 biết đâu các bạn nữ trường Hùng Vương cũng từng bị hắn làm rung rinh them.gif

Sau đây là chân dung của ông ấy :Cute giờ ổng cắt tóc òi không biết sao



Nguyễn Minh Nhật


Bút danh : Minh Nhật và Nhật Nguyễn

Sinh ngày :3/3/1986

Quê : Hà Nội ( giờ hắn du học bên Singapore với xuất học bổng được miễn 80% , òi ai cần địa chỉ ở Hà Nội ko ?
17 Bạch Mai , quận Hai Bà Trưng , Hà Nội

Lớp: Lý 2 02-05 HN-Amsterdam


Giới thiệu về bản thân
- Cao 1m80. Hai bên tai có 5 cái khuyên.
- CTV báo HHT
- Hiện đang làm cho LG Company phòng Marketing communication
- Phòng giải trí VTV3
- Sở thích: viết, nghe nhạc, cafe, idol là Gun n’ Rose
- Tài năng, bản lĩnh, kiêu ngạo và thác loạn
- Có một hình xăm ở tay
- Blog: http://blog.360.yahoo.com/nhatzest

Thành tích
- Thành viên của đội tuyển bóng rổ trường Ams đoạt HCV Thành phố Hà Nội năm 2003
- HCV cờ vua trường Ngee Ann Polytechnic năm 2005
- Đã được xuất bản 2 tập truyện ngắn : “Sự lựa chọn của bầu trời” và “Bỗng một ngày đẹp trời”.
- Có rất nhiều truyện ngắn được đăng báo (báo HHT, Tuổi trẻ, Sinh viên VN, Mỹ thuật và đời sống, Sách và đời sống,...)
- Giải nhì “Khởi nghiệp” dự án tin học do đài truyền hình VN tổ chức năm 2005 (đọat giải cùng nhóm Apus khi vẫn đang ở bên Sing)
- Đang hoàn thành kế hoạch mở công ty riêng vào năm nay cùng các bạn.



Cân năng.:69kg

Bí quyết viết truyện hay : Viết hăng hái và tự nhiên , trên hết là vô cùng kiên trì dù bị loại bì , nhắc nhở cáu gắt hắn vẫn cười rất tươi và không bỏ cuộc

Hắn là kẻ kinh dị ---> có phần quái dị : Lớp 6 học chuyên Văn đi thi Tóan quận , lớp 7 nhảy sang chuyên tóan thì rinh về giải Lý .Khi hắn là thần dân Lý 2 -Ams hắn đã từng khăn gói thi học sinh giỏi Anh . :blink:

Chưa đầy một tháng ,MN từng thiết lập 2 kỉ lục


Kỉ lục về truyện ngắn bị loại :21 truyện

Kỉ lục về số lần đăng liên tiếp : 4 truyện ngắn liên tiếp

( Một số thông tin trên lấy từ báo Hoa Học Trò )

Tui rất quý Minh Nhật và thích truyện của Minh Nhật trong truyện của MiNH Nhật có cái gì đấy cực teen rất đúng với teen bi giờ và hài hước , lãng mạn còn Minh Nhật anh ấy sống rất thật và thân thiện . BB cũng chỉ mới nói chiện trên net ài lần với hắn này lên thấy vậy thẳng thắn tới dễ thương :music_whistling:

User Post Image

Thích nhất là mí tấm này :
User Post Image
User Post Image
User Post Image
User Post Image
User Post Image
User Post Image



them.gif Dưới đây là một cuộc nói chuyện qua mail với hắn :

BB(BlueBlue): Phẩy văn cấp 3 của anh là bao nhiêu ?

MN (Minh Nhật ):cấp 3 anh phẩy văn cũng tàm. tạm.anh ko nhớ.khoảng 8.6 8.7 gi đó

BB: Anh viết truyện từ khi nào ? .Lần đầu tiên truyện của anh được đăng anh có cảm giác gì ? Cảm giác khi truyện của anh được xuất bản thành sách nữa ^^ à mà tên 2 tập đó là gì ấy anh nhỉ ? ^^ trí nhớ em tồi bỏ xừ hì

MN :anh viết từ lớp 6.lần đầu tiên đăng truyện anh cũng ko nhơ'.hình như lúc đấy đang ngủ trong lơp'.nghe điện thoại. bao' co' bai` dạ vâng dạ vâng 2,3 câu rồi ngủ tiếp.(bó tay )
tập 1 lá sự lựa chọn của bầu trời.
tập 2 là bỗng một ngày đẹp trời


BB:.Tính tình anh có lập dị không ? em thấy không nhưng mà mọi người toàn kêu lập dị ^^

MN: tính anh thế nào tùy từng ng` hiểu .có ng bảo bình thường.có ng bảo điên.

BB:Hiện nay anh đang theo học ngành nào ạ ? Chắc anh học lý ạ ? em được biết hồi cấp 3 anh học chuyên lý ạ ? Anh có bí quyết gì mà vừa học giỏi Lý vừa viết văn hay ạ ?

MN: anh học chuyên lý chắc gì đã giỏi lý. ^^ ko co bí quyết gì cả,thik thì làm thui.
anh đang học marketing va design web.

tết anh ko về.bên này bình thường, cả năm 1 mua`.không lạnh ko nong'.
anh học bên này tốt 7 môn 2A+ 4A 1 B+.


Các bạn thấy sao ? Kì sau mình sẽ post một số cảm nhận của mọi người về Minh Nhật àv truyện của Minh Nhật


Được chỉnh sửa bởi Thanh Nguyên on Jun 5 2006, 11:04 AM
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Bros
bài viết Feb 13 2006, 09:09 AM
Gửi vào: #2

HAILIE Trần
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 396
Điểm| 2
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 174

Cảnh cáo: (0%) -----


nhìn him phong cách nhỉ ??? cute thật ! brows.gif brows.gif


--------------------
®BROS
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Mèo già bất tử
bài viết Feb 14 2006, 09:00 AM
Gửi vào: #3

Thành viên
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 621
Điểm| 10
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 440

Cảnh cáo: (0%) -----


Hồi đó him từng là thần tượng của tui đóa , nhưng mừ lâu gòi , not now .
Truyện him viết đánh vào tâm lý teen , nội dung không mới lắm nhưng biết cách dùng tử , nói chung là "tuyệt" happy.gif


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Sandy
bài viết Feb 15 2006, 08:25 AM
Gửi vào: #4

Thành viên
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 897
Điểm| 0
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 679

Cảnh cáo: (0%) -----


CHời ơi, Minh Nhật ság tác thì khỏi chê lun...giản dị mà rất hay....nhưg bi zờ him i`t ság tác cho HHT òi


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
voigia_anmia
bài viết Feb 15 2006, 09:06 AM
Gửi vào: #5

voi già ăn mía chớ ko fải voi giả ăn mì đâu nghen
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 64
Điểm| 0
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 22

Cảnh cáo: (0%) -----


A`...minh bit minh Nhat ne. truyen cua him kha' la an tuong....luc truoc nhin hinh` thay hien lam muh...bi h nhi`n bui bam ghia luoh...........hinh nhu nick name dua tre hay ngu gat fai? ko???


--------------------
LẠI LEMON QUESTION RỒI, KO FẢI SỢ CHỮ Í LÉM SEO, LẦN THỨ 3 TÁI PHÁT GÒI
MAU MÀ TỈNH RA NHE VOI...........
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
caoconck
bài viết Feb 24 2006, 08:12 AM
Gửi vào: #6

Mẫu giáo HVF
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 139
Điểm| 1
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 702

Cảnh cáo: (0%) -----


thích nhất bài VỤ CÁ CƯỢC TÌNH YÊU của hi,hay mà tức cười nữa,nhìn MN trong hình ko thư sinh như lúc chụp trên HHT .


--------------------
User Post Image

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
greenlion
bài viết Feb 24 2006, 09:58 AM
Gửi vào: #7

xanh lè !
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 2,033
Điểm| 1,102
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 34

Cảnh cáo: (0%) -----


minh nhật để đầu đinh nhìn cute hơn nhìu viết văn không chê đuợc đúng là dân ams

trông hình thì anh ấy giờ già wá nhỉ


--------------------
Lục Sư hống vang nghiêng trời đất
tồn tại nhân gian bất Tri Âm

User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Sandy
bài viết Feb 24 2006, 08:53 PM
Gửi vào: #8

Thành viên
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 897
Điểm| 0
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 679

Cảnh cáo: (0%) -----


Dân 8X mà..làm sao mà nhìn già già đc, nhưg đúg là lúc đầu Sandy cũg nghĩ him nhìn già già, hơi có nét thư sinh, đâu có ngờ là sành điệu như thế, nhìn ngầu ghê. gem_15.gif .


--------------------
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post
Thanh Nguyên
bài viết Jun 5 2006, 11:11 AM
Gửi vào: #9

Thành viên
Group Icon

Nhóm| Thành viên
Bài viết| 212
Điểm| 3
Tài sản| Xem
Thành viên thứ| 36

Cảnh cáo: (0%) -----


Truyện ngắn


Cỏ mềm

…Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết trước. Nhưng không bước chân nào dừng lại cả. Chỉ nhìn lại phía sau một thoáng chốc. Rồi sẽ đi tiếp, về phía cuối con đường….



1. Trời bỗng trở lạnh đột ngột như thủy tinh làm nên chiếc bình ở kệ tủ đột nhiên rơi xuống đất tan tành thành những mảnh nhỏ, chỉ sau một đêm, không khí khô cóng, chùm cúc đất xanh cắm vội vã trên chiếc bình gốm nâu ở góc tường cũng thu mình lại, tựa hồ run bắn lên khi những cơn gió vụt qua tấm rèm khua khoắng va chạm vào căn phòng bé nhỏ. An co rúm lại trong chăn, lão Tacta chủ nhiệm khoa có mang tờ kết quả thi chằng chịt D đập vào mặt nó lúc này cũng đừng hòng kéo nó ra ngoài cái lạnh chết tiệt kia. Đĩa nhạc Cánh cung của Đỗ Bảo đặt ở chế độ replay shuffle mode vẫn vang lên tiếng piano nền tuyệt hay cùng chất giọng trong trẻo cao vút của Khánh Linh: “hạnh phúc kia rồi sẽ mau thành, ngừơi còn yêu nhau sẽ trở về với nhau, và tình yêu còn mãi riêng dành…”. Tiếng những chiếc xe vụt qua vụt lại. Tiếng của đám trẻ con chưa đến tầm đi học nhưng đến tầm hét. Chỉ vì đêm qua sau khi thức đọc cho hết cuốn sách được ca ngợi tán tụng Búp bê Bắc Kinh mà quên không vít chặt cửa đã nhảy vèo lên giường, tất cả mớ âm thanh hỗn độn xoáy vào tai An như một triệu con ong đang vù vù zin zít. Người An chợt rung lên. Mất nửa phút nó mới biết đó không phải là cơn chấn động được tạo ra bởi một chiếc xe tải mười tám bánh ở dưới mặt đường đang nhộn nhạo kia tác động lên nó, mà là cái mobile đang rung tít nhiệt tình ở phía cuối của cái chăn. An với tay tắt cái dàn vẫn không ngừng phát ra những âm thanh chói tay, trả lời bằng một giọng rất oải khi nhìn thấy một số lạ hoắc hiện lên trên màn hình:
- Alo, ai thế ạ?
Đầu bên kia im lặng, tựa như một người lịch lãm đang chơi trò ú tim với một kẻ miệng vẫn còn đang ngáp như lấy được. An cáu kỉnh tăng vọt thanh âm giọng nói đến tận trên quãng La hai nhịp nữa:
- Này này, bảo cho mà biết, nếu rảnh rỗi không có việc gì làm vào cái giờ này thì tốt hơn hết lần sau bấm số 1080 gặp mấy em tư vấn tình cảm nhé chứ đừng có bấm vào cái số này nữa.
Đứt chừng hai giây. Đầu bên kia nhẹ nhàng:
- Trước khi bấm cho anh, em cũng định gọi đến cái số anh vừa nhắc.
An giật mình, choàng bật dậy, khỏi tấm chăn, mắt mở to kinh ngạc:
- Vân à! Anh xin lỗi. Có chuyện gì vậy?
Đầu kia ngập ngừng:
- Vâng. À…ừm…vâng. Em…đang ở gần ngõ Tạm Thương, anh có…đến đây bây giờ được không?
Cái giọng ươn ướt như bị hai hộp giấy ăn chẹn vào thanh quản đấy làm giấc ngủ cách đó vài phút của An như trôi tuột vào một trăm năm trước. Nó trả lời nhanh:
- Được. Em ở nguyên đó chờ anh. Chừng mười lăm phút nữa anh sẽ đến.

2. An và Vân là gì của nhau nhỉ? Yêu thì chắc chắn đến…50% là không phải, thực tình đến An cũng còn nghĩ mình chưa hoàn chỉnh suy nghĩ, thậm chí nó còn chưa sẵn sàng cho chuyện đó. Bạn bè thì không phải, một nửa vì những cảm thông xuyên thấu, nửa vì cái dựa nhẹ vào một bờ vai, cũng chẳng ai trong hai đứa muốn người kia là bạn, điều này cũng chắc chắn đến 50%! Cụ tỉ hóa những cảm xúc không giới hạn thành một thứ gọi được bằng tên là điều ai cũng muốn nhưng không ai làm được.
An quen Vân trong một lần nó lên Ngoại thương xem cuộc thi miss của trường. Nó nhìn thấy Vân ở một góc gần cửa ra vào sau của sân khấu, đang ngồi khóc. Giữa đêm dạ hội ồn ào và hào hứng, không ai chú ý đến một cô bé với chiếc váy dài trắng muốt đang ngồi khoanh hai tay vào đầu gối, nước mắt chảy nhẹ, trông Vân lúc đấy tựa như một cô mèo giữa buổi đại tiệc của những phù thủy đang bay lượn xung quanh. An bối rối, nó ngồi xuống cạnh cô mèo, rút ra túi giấy ăn mang trong balo vì tình trạng nghẹt mũi tình cờ. Vân nhìn An lạ lẫm, đôi mắt tròn to trong veo ngân ngấn nước với mí mắt sưng mọng:
- Anh là ai?
Câu hỏi kỳ quặc bất chợt làm An lúng túng, nó đưa tay gãi gãi lông mày, không biết trả lời sao cho phù hợp:
- À…à…tôi là…người đi xem!
Cô mèo rút một tờ giấy ăn lau dòng nước mắt ráo hoảnh:
- Vậy tại sao anh không xem đi, lại ra đây làm gì?
“Trời ạ! Hỏi thế có mà bằng đánh đố nhau”, An ậm ừ, vẻ tình cờ:
- Đây là lần đầu tôi đến đây, vì thế tôi đi loanh quanh xem trường này có gì hay không!
Cô mèo vẫn chưa thôi chất vấn:
- Vậy có gì hay không?
An nhún vai:
- Cũng không tệ. Bắt được một cô gái xinh đẹp đang khóc thút thít như chờ đợi một ông Bụt hiện ra đưa giấy ăn!
Cô mèo nhoẻn miệng:
- Em không phải cô gái xinh đẹp.
An nhìn đôi mắt mọng nước, hài hước:
- Vậy không lẽ em muốn nói là em rất xinh đẹp!
Cô mèo bật cười:
- Vậy ông Bụt cũng không hỏi tại sao cô-gái-rất-xinh-đẹp lại khóc ư?
An mỉm cười:
- Không, mẹ ông Bụt dạy không được tò mò chuyện người khác!
…..

3. Nhớ lại chuyện đó, An không khỏi tự tủm tỉm cười. Ngay bây giờ, cái cảnh Bụt – mèo hai năm trước lại y hệt, lần này giữa phố. An dừng xe, Vân đang ngồi khóc trước một trạm điện thoại công cộng ngay sát lề đường, mặc kệ những người qua đường ngó lại vẻ kinh ngạc. Như thường lệ, An không hỏi, mặc dù những việc Vân làm vẫn khiến tim nó rụng ra tra vào xoành xoạch, An tiến lại gần cởi chiếc áo lạnh màu olive khoác lên vai Vân. Nó nhìn Vân một lúc.
- Em ăn gì chưa?
Vân không trả lời, nhìn An bằng con mắt buồn rầu thất vọng, tựa như một người thủy thủ sau nhiều ngày lăn lộn trên đại dương phát hiện ra kho báu mình hằng tìm kiếm chỉ là một hạt ngọc nhỏ xíu bằng móng chân út. An cầm tay Vân:
- Ngừng khóc đi. Anh đưa em đến một nơi, nơi ấy em có thể thoải mái khóc to, thậm chí hét lên mà không sợ ai thấy.
Vân leo lên xe, giấu mặt vào lưng An. Dù không nhìn thấy, nhưng An biết Vân đang thổn thức, thậm chí người cô run lên, chắc không phải vì lạnh. Hai người không nói gì cả suốt đoạn đường. An phóng xe lên gần công viên nước Hồ Tây, dừng ở đoạn hồ sen, sang sớm, trời lại lạnh ngắt, đoạn đường vào công viên nước thực sự vắng tanh. Hai đứa ngồi xuống. An rút thuốc ra. Từ trong chiếc áo lạnh to sụ An khoác cho Vân, cô cất tiếng, khản đặc nhưng rành rọt chậm rãi:
- Anh đừng hút thuốc.
An mỉm cười, cất bao thuốc đi, làm một việc mình không ưa mang lại cảm giác hài lòng cho người khác không phải là điều An thích, nhưng Vân tựa hồ thứ gì đó khó chống đỡ lại được, như sáng nay cũng vậy, cô là người duy nhất dứt An ra khỏi chăn ấm được khi mà nó mới chỉ chui vào chừng nửa giấc…
Hai đứa ngồi cách nhau khoảng một gang tay, lặng lẽ. Mùi cỏ ướt, mùi sen thơm dịu dàng. Mùi của mưa còn đọng lại ở những vành lá. Vân thở mệt nhọc, sau những dòng nước mắt chảy ra, cô đã trấn tĩnh lại. Một lúc lâu, Vân lên tiếng:
- An, sau khi ra trường, anh định làm gì?
An chống hai tay, ngả ra sau:
- Có lẽ anh sẽ về tòa soạn làm, anh thích công việc ở đó. Nó hợp với tính cách tự do của anh. Và ít nhất, nó thỏa mãn cho anh được viết thật nhiều.
Vân im lặng. Những làn gió thoảng qua mát rượi, tưởng như từng ngọn cỏ dưới chân tung lên, không gian rộng lớn hút lại trong hồ sen xanh mượt mà.
- Anh biết không, còn em từng nghĩ, sau khi ra trường em sẽ trở thành một người dịch sách, em rất thích đọc những tác phẩm văn học của những thế kỷ trước, tự hỏi sao chưa có người nào dịch chúng. Đó là một ước mơ xa xôi từ khi còn nhỏ, khi được bố đọc cho những câu chuyện cổ tích…
Vân chợt ngừng lại. An im lặng. Nó đã mơ hồ đoán được vấn đề đã xảy đến với Vân. Bố mẹ của Vân đã ly dị vì những bất hòa không che dấu được từ khi cô còn học trung học, những tan vỡ thầm kín trong gia đình tác động nhiều đến tâm hồn mỏng mảnh của cô gái nhạy cảm. Vân chọn sống với bố, không phải vì yêu ai hơn trong bố và mẹ. Chỉ đơn giản là vì một người đàn ông sống một mình sẽ khó khăn hơn. Thi thoảng mẹ vẫn đến thăm, Vân càng đau đớn hơn khi chứng kiến sự gượng gạo của một tình yêu đã hết. Dù cả hai người đều thương con, nhưng không ai muốn níu giữ những gì đã không còn …
- Bố em sẽ lấy vợ. Bố nói thế, mới thôi…Em đã có thể tưởng tượng ra điều ấy, nhưng khi nó xảy đến, em vẫn hụt hẫng. Cảm tưởng như suốt những năm vừa rồi là mình đang rơi tự do, thì bây giờ, như là đã chạm xuống đáy vực sâu. Đau nhói… Khi đủ cảm thông được vì sao bố mẹ ly dị, em chịu đựng, bình tâm. Nhưng trong sâu tận, vẫn mong như chuyện cổ tích, bố mẹ sẽ quay lại. Nhưng giờ thì không, chắc chắn không…
An cầm nhẹ lấy tay Vân, lần đầu tiên từ suốt khoảng thời gian quen nhau. Lặng đi rất lâu. Vân không khóc nữa, đôi môi lạnh ngắt nhỏ bé chỉ hơi run lên, nó quay sang An, cười nhẹ:
- Em sẽ không sao đâu. Sẽ không buồn nữa, vì em biết không có ai sai cả. Em chỉ muốn khóc một lần thật nhiều cho vơi đi tất cả. Một điều cần đến cũng sẽ đến, phải không anh?
An gật đầu:
- Chúng ta đều đã đủ lớn cho những suy nghĩ cần thiết. Nếu em vẫn còn tình yêu với mơ ước của riêng em. Đừng để ai phá vỡ, dù đó là người từng gây dựng ước mơ ấy nơi em… Ngọn cỏ tuy mềm nhưng rất vững chãi chống đỡ trước gió. Em cũng hãy như thế! Cố gắng lên.
Vân dựa vào vai An, đôi tay mềm mại siết chặt. Giờ An đã biết giữa nó và Vân là gì. Đó là khi người này mệt mỏi, sẽ nghĩ đến người kia đầu tiên, và khi người kia cần, người này sẽ xuất hiện bên cạnh, chỉ vì một bờ vai. Chỉ như thế, mà là tất cả…
Từ phía xa của bầu trời xanh nhạt, những làn mây gợn lên, báo một ngày sẽ có mưa. Những cơn mưa bao giờ cũng xóa đi nhiều thứ…xoa dịu…Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết trước. Nhưng không bước chân nào dừng lại cả. Chỉ nhìn lại phía sau một thoáng chốc. Rồi sẽ đi tiếp, về phía cuối con đường. Không ai cất tiếng, nhưng bản nhạc dịu dàng vang lên trong cả hai đứa “..hãy nói mình yêu nhau, một lần cuối..rồi cho những khoảng trời hạnh phúc, nhạt nhòa đôi tay níu giữ..hãy ôm chặt lấy anh, cho nỗi buồn nhẹ vơi…”




--------------------
Chán - Buồn - Mệt mỏi - Nhưng con trai ko nên khóc ^"^
User is offlineProfile CardPM
Go to the top of the page
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 Thành viên đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Thành viên ẩn danh)
0 Thành viên:

 

Phiên bản rút gọn Thời gian hiện tại: 31st July 2010 - 02:10 PM